Tôi viết bài này với một trái tim nặng trĩu, không phải để câu like hay câu view, mà để cảnh tỉnh. Nếu ai đọc được, xin hãy chia sẻ cho những người xung quanh. Xin đừng chia sẻ bài viết này với mục đích bình luận tiêu cực hay chỉ trích bất kỳ ai. Đừng đổ lỗi cho nạn nhân vì sự thiếu hiểu biết của họ. Đây là một câu chuyện cảnh tỉnh, không phải để phán xét hay câu view.

Tôi đã từng nghĩ những câu chuyện loạn luân chỉ tồn tại trên phim ảnh, trong những thước phim giật gân để câu khách. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải đối diện với nó ngoài đời thực, nhất là qua một cuộc tham vấn online mà tôi đã nhận lời giúp đỡ vì tình người... Nhưng cuộc đời đã cho tôi một bài học không thể nào quên, và tôi không thể im lặng.


Lời cầu cứu từ một cậu bé

Câu chuyện bắt đầu khi một cậu bé vị thành niên nhắn tin cho tôi. Cậu là thành viên trong một nhóm về các ba mẹ đang gặp nhiều khó khăn trong việc nuôi dạy con tuổi dậy thì, nơi có những topic các ba mẹ hỏi về giáo dục giới tính cho con trên Facebook mà tôi cũng tham gia. Tôi không dùng ẩn danh khi trả lời các câu hỏi của mọi người trong group, và câu trả lời của tôi cũng được khá nhiều ba mẹ đồng tình và giúp được nhiều ba mẹ tìm được điểm sáng cho câu chuyện của mình. Có lẽ vì thế mà cậu tin tưởng và coi tôi như một người có thể giúp đỡ mình.

Cậu kể rằng cậu sống cùng mẹ từ khi ba mất, cả hai vẫn ngủ chung một phòng một giường từ khi cậu còn nhỏ, và suốt 3 năm qua, ngay cả khi cậu đã dậy thì, vẫn vậy. Khi ở nhà, mẹ cậu ăn mặc khá mát mẻ. Vì cậu không được trang bị kiến thức giới tính đúng đắn, nên một lần khi ngủ, bất ngờ cậu có phản ứng sinh lý với việc ăn mặc khêu gợi của mẹ. Cậu vô cùng hoang mang với những phản ứng sinh lý của mình, cậu không biết phân định rõ điều này là tội lỗi như thế nào..., rồi không biết làm cách nào, cậu lại đi tìm đến các hội nhóm kín trên Facebook để tìm câu trả lời. Ở đó, rất đau lòng là, cậu đã bị một người phụ nữ cũng đang ở trong mối quan hệ sai trái với con trai bà ta lôi kéo, thao túng tâm lý và ngầm cổ xúy cậu đi theo hướng lệch lạc với chính mẹ mình.

13 tuổi, không được giáo dục đúng đắn, cậu đã nghe theo những chỉ dẫn hoang đường và kinh tởm đó, dần dần vượt qua các ranh giới với chính mẹ mình trong nhà — trong khi mẹ cậu, vì không hề có ý thức về ranh giới với con, lại không hề ngăn cản. Từ đó, cậu tiếp tục nhận thêm những lời xúi bẩy độc hại hơn từ người phụ nữ trong hội nhóm kín. Và rồi, đến một ngày, canh lúc mẹ ngủ say, cậu đã có hành vi động chạm cơ thể mẹ mà cậu nghĩ là mẹ không hề hay biết.

Tôi nghe đến đây tôi đã có thể đoán được 90% rằng người mẹ đã cố tình dung túng cho hành vi đó của cậu diễn ra, bởi vì người phụ nữ dù đang ngủ nhưng có người đụng vào mình, không thể nào không biết. Tôi có thể hiểu cho người mẹ ở ngay lúc đầu tiên cậu bé có hành vi vi phạm đạo đức, có thể ngay khi đó bà ta cũng hốt hoảng, cũng bàng hoàng, cũng không biết phải làm sao, cũng không dám mở mắt ra để đối mặt nên chỉ nhắm mắt chịu trận. Nhưng nếu ngay hôm sau, bà ta có thể lập tức chuyển cậu bé ra ngủ riêng, để đánh động cậu bé, để cậu bé hiểu và chấm dứt hành vi sai trái, thì có lẽ mọi chuyện đã khác cho cả mẹ cả con...

⚡ Chuyện sai trái đó, có lẽ đã diễn ra suốt thời gian tính bằng năm kể từ khi cậu bé hành động lần đầu tiên.

Nhưng tôi vẫn đánh giá rằng, cậu bé vẫn còn chút lý trí cuối cùng còn sót lại, cậu bé vẫn không dám làm đến tận cùng, không làm thêm bất cứ hành động quá trớn nào ngoài hành vi động chạm thân thể mẹ. Cậu nhận biết điều đó không đúng đắn, không được chấp nhận, cậu biết sự sai trái và khi thấy những bình luận có kiến thức giáo dục giới tính của tôi, cậu đã tìm đến tôi để thoát ra. Lần đầu tiên tôi với cậu bé đã nói chuyện qua messenger hơn một tiếng đồng hồ. Tôi nổi hết da gà với những gì cậu kể. Tôi phải cố gắng giữ bình tĩnh để lắng nghe và đưa ra cho cậu những điều đúng đắn, không phán xét, không đánh giá, chỉ nghĩ cố gắng hết sức để giúp được cậu bé mà thôi... Tôi hướng dẫn cậu buộc phải dọn ra ngủ riêng, out khỏi hội nhóm độc hại, cắt đứt mọi liên lạc với người phụ nữ đồi bại đã hướng dẫn cậu lầm lạc. Tôi dự định sau những bước cơ bản ổn định mới tùy theo tình hình diễn tiến để chuyển ca, cho cậu bé gặp những giúp đỡ trực tiếp và hiệu quả hơn tôi ở xa...

💬 Cậu báo với tôi rằng cậu đã xin mẹ ra ngủ riêng, nhưng mẹ cậu hẹn là tháng 9 sẽ thực hiện (lý do là phòng còn lại là nhà kho không thể ở, và người thợ sửa phòng thì không rảnh ngay lập tức).

Tôi đã bảo cậu ráng đốc thúc xin mẹ cậu phải dọn ra ngay càng sớm càng tốt, cậu cũng nói sẽ cố gắng xin mẹ dọn sớm ra, và tôi cũng tạm vui mừng khi cậu bảo là từ hôm được cô dạy bảo con đã không còn có thực hiện hành động xấu nữa. Tôi giữ liên lạc với cậu bé mỗi ngày, để giúp cậu điều chỉnh lại những suy nghĩ và thói quen hành xử chưa đúng đắn. Cậu hỏi tôi những kiến thức về giới tính mà cậu chưa từng được dạy.

Tôi đã rất chủ quan khi chỉ liên lạc với cậu trên messenger. Tôi không hỏi địa chỉ nhà, tôi không hỏi số điện thoại, vì tôi đang giữ vai trò là một người đồng hành, tôi không muốn cậu bé quá sợ hãi khi phải cung cấp thông tin cá nhân cho người lạ như tôi. Ngay cả như lúc đầu tiên, cậu bé bảo tôi hay là liên lạc với mẹ cậu bé, tôi cũng không thể làm vì nghĩ không thể đột ngột như vậy, muốn giúp cậu bé tôi phải là người giữ vai trò ranh giới tốt nhất. Nhưng tôi đã không bao giờ ngờ tới rằng...


Khi cậu muốn dừng lại — và người mẹ đã làm gì?

Có lẽ là khoảng 5 ngày sau khi tìm đến tôi và cậu quyết tâm dừng hành vi vi phạm đạo đức đang diễn ra, cậu đang cố gắng thực hiện những gì tôi hướng dẫn để thoát khỏi câu chuyện hiện tại, thì người mẹ lại bắt đầu có những hành động chủ động với cái mối quan hệ sai trái tội lỗi này. Một tối nọ, mẹ cậu bé đã chủ động tạo ra một tình huống thân mật không phù hợp, yêu cầu cậu làm một điều theo miêu tả của cậu với tôi sau đó là bắt đầu vượt xa ranh giới mẹ con. Cậu bé nói đã nghĩ đến từ chối nhưng vẫn phải làm. Lúc này, cậu bé đã thấy lo lắng trong lòng và có muốn nhắn tin cho tôi, nhưng thực tế là "nước xa nào cứu được lửa gần"...

Sáng hôm sau, cậu liên lạc lại với tôi, cậu kể lại khi mẹ có yêu cầu đó, lúc thấy trạng thái bản thân bất ổn, cậu nói cậu đã lập tức dừng lại, không làm theo yêu cầu đó của mẹ nữa. Nhưng rồi vào ngay đêm hôm đó, chính mẹ cậu đã chủ động thực hiện hành vi xâm hại tình dục với cậu trong lúc cậu ngủ — một hành vi dâm ô nghiêm trọng mà cậu hoàn toàn không có khả năng ngăn lại. Lúc mẹ hành động, cậu bé vẫn giả bộ ngủ, xong sau đó thực sự cậu bé đã ngủ thiếp đi, và kể lại mà cậu vẫn có thắc mắc với tôi: "Không biết mẹ có biết rằng con biết không?!"...

Khi tôi nghe cậu kể đến đây tôi đã rụng rời tay chân, và tôi nghĩ tôi phải lập tức báo với tổng đài 111, báo với cơ quan chính quyền, vì lúc này không còn là chuyện tham vấn cho cậu bé nữa mà nó đã liên quan đến hành vi dâm ô, lạm dụng trẻ em rồi.

Thế nên, điều đau lòng đáng sợ nhất mà tôi vô cùng lo lắng ngay từ lần đầu tiên nghe cậu bé kể "thái độ không bài xích quyết liệt của mẹ cậu khi cậu có hành động sai trái lần đầu": đã thành sự thật.

Ngay trong lần kể chuyện đầu tiên, cậu bé đã miêu tả rằng mẹ cậu hình như cũng có phản ứng với những lần động chạm của cậu. Tôi nghe, tôi hiểu, nhưng tôi đã không dám đào sâu vào phần đó, vì tôi không muốn góp phần vào nhận định rằng mẹ cậu đã hùa theo hành động của cậu, để cậu kéo dài sai trái suốt từng ấy thời gian... Mục tiêu của tôi lúc đó duy nhất chỉ là kéo cậu bé ra khỏi vũng lầy tăm tối ấy.

Nhưng rồi, mẹ cậu bé đã tự biến bản thân từ một nạn nhân bị con trai sàm sỡ thành thủ phạm dâm ô chính con mình.

Khi cậu đã muốn dừng lại, đã xin ngủ riêng để tách ra khỏi sai trái, thì người mẹ không chỉ không tạo điều kiện cho con ra phòng riêng, mà còn chủ động dâm ô ngược lại con, kéo cậu trở lại vòng xoáy.

Thay vì bảo vệ con, bà ta lại trở thành người tiếp tục duy trì điều kinh tởm đó.

📱 Một phần nhỏ những tin nhắn đã trao đổi

Tin nhắn 1 Tin nhắn 2 Tin nhắn 3 Tin nhắn 4 Tin nhắn 5 Tin nhắn 6
Ảnh đã được cắt gọn nội dung trò chuyện, giảm thiểu thông tin nhận dạng
📱Một số đoạn tin nhắn được thuật lại bằng lời thay vì chụp ảnh, để tránh làm lộ chi tiết có thể ảnh hưởng đến sự an toàn và riêng tư của thân chủ.

"Hôm đó mẹ con đã tạo ra một tình huống thân mật không phù hợp và yêu cầu con làm điều vượt quá ranh giới mẹ con."

"Mẹ con đã làm như trên phim với con..."

"Con sợ con không kiềm chế được cô ơi..."

Trích từ cuộc trò chuyện thật, đã lược bỏ thông tin nhận dạng. Một số từ ngữ được diễn đạt lại để phù hợp với ngữ cảnh bài viết

Khi phao cứu sinh cuối cùng không thể với tay ra

Tôi đã hướng dẫn cậu cách tách biệt không gian sống, dọn ra ngủ riêng, hướng dẫn cho cậu bé phân biệt ranh giới, điều được làm, không được làm, điều khiến cho cậu có thể thoát ra, có thể có một tương lai khác hơn. Tôi đã rất mong ngóng, cầu nguyện bình an cho cậu bé mỗi ngày.

Nhưng kể từ hôm mẹ cậu chủ động dâm ô với cậu, sau khi cậu chia sẻ với tôi xong, cậu chọn cách biến mất. Không trả lời tin nhắn, không còn chế độ online. Thực tế là cậu đã chọn chế độ Hạn chế tôi trên messenger, vì khi tôi dùng một nick khác để check thử thì vẫn thấy cậu đang hoạt động – nhưng sau đó cậu cũng hạn chế luôn nick đó của tôi. Có lẽ thực sự cậu đã bị cuốn vào một vòng xoáy tâm lý tội lỗi mà chính cậu cũng không thể thoát ra.

Và đây là điều day dứt nhất trong lòng tôi: Cậu bé ấy ở xa, tôi không biết địa chỉ, không biết số điện thoại, không biết tên thật của cậu. Tất cả những gì tôi có là một cuộc trò chuyện trên Messenger, một sự tin tưởng mà cậu dành cho tôi, và một nỗi bất lực không thể can thiệp thực sự.

Tôi là phao cứu sinh cuối cùng của cậu, nhưng tôi không thể với tay ra để kéo cậu lên vì tôi không biết cậu đang ở đâu. Tôi chỉ có thể hướng dẫn, khuyên nhủ, và cầu mong cậu đủ mạnh mẽ để tự thoát ra.

Sau khi cậu bặt tin, sau thời gian chờ cậu liên lạc, tôi đã liên hệ với Tổng đài Bảo vệ Trẻ em 111 để trình báo tình huống với nghĩa vụ của một người công dân đã biết được câu chuyện vi phạm pháp luật. Tôi không có tên thật, không có địa chỉ, không có số điện thoại của cậu để cung cấp — tất cả những gì tôi có thể làm là thuật lại toàn bộ diễn biến sự việc, với hy vọng nó được ghi nhận, và biết đâu có thể kết nối được với một sự hỗ trợ nào khác cho cậu. Đó cũng là giới hạn thật sự của tôi trong vai trò một người đồng hành từ xa: tôi không có cách nào can thiệp trực tiếp, chỉ có thể làm những gì trong khả năng của mình.

⚠️ Tôi không biết cậu có đọc được những dòng này không. Nhưng lúc bắt đầu, cậu từng nói với tôi: "Cô hãy chia sẻ câu chuyện của con để cảnh tỉnh mọi người." Tôi làm điều này vì cậu, và vì những đứa trẻ khác đang đứng trước vực thẳm mà không có ai giúp đỡ.

📱 Tin nhắn tôi nhắn sau khi cậu chọn cắt đứt liên lạc

Tin nhắn 16 Tin nhắn 17 Tin nhắn 25
Ảnh đã được làm mờ thông tin nhận dạng

Và bây giờ, tôi muốn nói điều này như một lời tự sự riêng của mình

Tôi đã rơi vào trạng thái sang chấn thứ cấp khi lần đầu tiên nghe tâm sự của cậu bé. Tôi đã cần đến sự hỗ trợ của một người giám sát. Và đến khi cậu bé cố tình trốn tránh tôi thì tôi lại càng cảm thấy day dứt tột cùng khi mình không thể làm gì.

Tôi hiểu trong nghề tham vấn của tôi, thông tin thân chủ cần được bảo mật. Nhưng trong trường hợp này, ở vai trò hỗ trợ online, tôi không ký bất kỳ cam kết nào với cậu, cậu đã yêu cầu tôi chia sẻ, và trên hết, đến cuối cùng, đây là một vụ xâm hại trẻ vị thành niên. Theo quy tắc đạo đức nghề nghiệp, chúng tôi có quyền và nghĩa vụ phá vỡ bảo mật để bảo vệ thân chủ khi họ bị xâm hại. Vì vậy, tôi không vi phạm đạo đức nghề. Tôi sẽ không tiết lộ bất kỳ thông tin nhận dạng nào.


Phần Người và phần Con — Sự đấu tranh bên trong mỗi chúng ta

Tôi tin rằng trong mỗi chúng ta đều có hai phần: phần Người và phần Con. Và câu chuyện này là một ví dụ điển hình cho sự đấu tranh giữa chúng.

🧑 Phần Người

Là lý trí, là đạo đức, là sự kiểm soát bản thân, là biết đúng sai, biết dừng lại đúng lúc. Một con người bình thường, được giáo dục tốt, được nuôi dưỡng trong tình yêu thương và những giá trị đúng đắn, sẽ biết cách để phần Người chiến thắng phần Con.

🐾 Phần Con

Là bản năng, là dục vọng, là ham muốn, là những gì nguyên thủy và tăm tối nhất bên trong mỗi con người. Những ai để phần Con lấn át sẽ đánh mất nhân tính, đánh mất ranh giới, và gây ra những tổn thương không thể hàn gắn cho người khác.

Nhưng trong câu chuyện này, tôi thấy phần Con đã chiến thắng, đã đè bẹp phần Người của quá nhiều người.

Nhưng tôi muốn nói rõ trước khi đi tiếp: dù tôi dùng hình ảnh "phần Con lấn át" để diễn tả sự giằng xé mà tôi cảm nhận được, đây không phải là một khoảnh khắc yếu lòng bộc phát đáng được cảm thông ngang hàng Đây là hành vi xâm hại tình dục trẻ em — có chủ đích, có lặp lại, và người lớn luôn phải chịu trách nhiệm hoàn toàn, bất kể lý do gì đứng sau. Dưới đây là những gì tôi nhìn thấy ở từng người trong câu chuyện này.

Người phụ nữ xa lạ kia – một người mẹ cũng đang sống trong mối quan hệ loạn luân với con trai ruột của mình – vì sự thỏa mãn cá nhân, đã kéo cậu bé vào vũng bùn với suy nghĩ "tao đã nhúng chàm, mày cũng phải nhúng chàm". Bà ta không chỉ là kẻ xúi giục, mà còn là một thủ phạm đang tiếp tay cho sự đồi bại, khiến một đứa trẻ vị thành niên khác cũng bị lôi vào vòng xoáy tội lỗi. Bà ta đã để phần Con chi phối hoàn toàn, đánh mất nhân tính và trách nhiệm của một người mẹ.

Người mẹ, thay vì bảo vệ con trai mình, đã chọn im lặng khi bị con lần đầu lỡ dại động chạm , thay vì ngay lập tức đặt ra ranh giới rõ ràng. Sự im lặng ấy, dù xuất phát từ lý do gì, đã vô tình để cho tình huống kéo dài, và cuối cùng dẫn đến việc chính bà chủ động có hành vi xâm hại ngược lại con khi nhận ra con muốn rời xa. Bà đã không dùng phần Người để tỉnh táo, để dừng lại, để xin lỗi con và đưa con ra khỏi tình huống sai trái. Bà đã để phần Con lấn át, để những sai lầm của bản thân bóp nghẹt tình mẫu tử.

Còn cậu bé? Tôi không thể trách cậu, tôi thấy cậu bé thực sự vô cùng đáng thương. Cậu là nạn nhân của sự thiếu giáo dục, của sự thao túng, của một người mẹ không giữ được ranh giới. Cậu chỉ là một đứa trẻ vị thành niên đang dậy thì, đầy hoang mang và thiếu định hướng. Nếu cậu được dạy về giới tính đúng cách, nếu cậu có một không gian riêng tư, nếu có một người lớn tin cậy để cậu tìm đến sớm hơn, có lẽ câu chuyện này đã không xảy ra. Cậu không có lỗi. Cậu chỉ là một hệ quả của những người lớn đã từ bỏ trách nhiệm của mình.


Lời cảnh tỉnh cho mỗi gia đình

Tôi không thể ngừng nghĩ: Có bao nhiêu đứa trẻ khác đang lạc lõng như cậu giữa những hội nhóm lệch lạc kia? Liệu có bao nhiêu những bà mẹ xấu xa hay ông bố tồi tệ nào đó, đang đánh mất phần Người của mình để phần Con lấn át, thay vì bảo vệ con? Và những đứa trẻ đó, khi lớn lên, sẽ mang vết thương nào trong tâm hồn?

Đó là lý do tôi viết bài này. Không phải để phán xét, không phải để tìm ai đúng ai sai. Mà để nhắc nhở: phần Người trong mỗi chúng ta cần phải mạnh hơn. Nếu không, bi kịch sẽ tiếp tục xảy ra, và những đứa trẻ sẽ là người trả giá.

Tôi biết có những người sẽ đọc bài này và thấy nó bình thường. Họ sẽ nghĩ "chuyện riêng tư của gia đình, không ai biết thì không sao". Nhưng tôi không quan tâm đến những tam quan lệch lạc đó. Tôi viết bài này để gửi đến những ai vẫn giữ được tam quan ngay thẳng, những ai biết rằng loạn luân là sai, là điều kinh tởm dù có bao biện thế nào. Và tôi mong rằng những người đó – những người có phần Người mạnh hơn phần Con – sẽ đọc và chia sẻ bài viết này. Bởi vì chỉ khi những tiếng nói đúng đắn được lên tiếng đủ lớn, những tiếng nói lệch lạc mới bị đẩy lùi.

Tôi muốn gửi một lời đến những người mẹ, người cha ngoài kia:

Hãy tạo điều kiện dạy con mình về giáo dục giới tính toàn diện, về ranh giới cơ thể, về sự đồng thuận, và hãy tạo cho con một không gian riêng tư để con được là chính mình. Đừng chỉ là cấm con xài điện thoại, mà hãy dạy con cách xài cho đúng. Đừng để con bạn phải tự học hỏi, cóp nhặt thông tin từ những con người xấu xa, tam quan lệch lạc, với những hội nhóm kín với những tư duy đáng sợ trên mạng xã hội để có những điều đáng tiếc nào khác xảy ra.

📌 ĐÃ HÀNH ĐỘNG
Hiện tại, tôi đã gửi báo cáo chi tiết đến Tổng đài 111 và họ sẽ chịu trách nhiệm liên hệ với các đơn vị tham vấn địa phương để họ có thể rà soát và hỗ trợ. Dù không có thông tin cụ thể, tôi tin rằng việc báo cáo có thể sẽ tạo ra một cầu nối để giúp đỡ cậu bé và những người khác trong hoàn cảnh tương tự.

💛 Và nếu bạn đang đọc những dòng này và cảm thấy mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, xin đừng im lặng. Bạn không cô đơn. Hãy gọi đến Tổng đài Bảo vệ Trẻ em 111, hoặc tìm một người lớn tin cậy để kể. Bạn xứng đáng được bảo vệ và yêu thương đúng nghĩa.


Nếu bài viết này mang lại cho bạn một góc nhìn giá trị, xin hãy chia sẻ để thêm nhiều bậc cha mẹ cùng biết và chủ động bảo vệ con mình.

Mỗi sự lan tỏa nhỏ đều có thể trở thành một chiếc "dù che" an toàn cho một đứa trẻ.

Bạn đang gặp khó khăn và cần sự giúp đỡ?

Nếu bạn hoặc người thân đang trong hoàn cảnh tương tự, đừng ngần ngại tìm kiếm sự hỗ trợ từ chuyên gia hoặc gọi đến Tổng đài 111.

Tìm kiếm sự hỗ trợ