Tôi không có nhu cầu câu like, câu view hay làm gì để tăng tương tác cho bản thân, vì thật ra tôi tự thấy mình không đủ khả năng đối mặt với những sự toxic khủng khiếp từ cộng đồng mạng, từ những người họ rất mạnh miệng online vì họ nghĩ mình chẳng chịu bất cứ trách nhiệm gì cho những lời vô thưởng vô phạt họ đã gõ mạnh mẽ qua những cái bàn phím vô tri.

Tôi chỉ đơn giản kể lại những gì mình biết, như một cách cảnh tỉnh, có gì kể nấy. Tôi không drama hóa cuộc đời của người khác. Và tôi cũng mong những ai đọc được những nội dung chia sẻ của tôi, cũng hiểu rằng, tôi chỉ mong có thể lan tỏa các câu chuyện đồng hành này như một sự cảnh tỉnh, đừng nghĩ rằng "chuyện đó không thể xảy ra", mà hãy có tâm thế chuyện gì cũng có thể xảy ra... Mong mọi người đọc được hãy thương cảm cho nạn nhân thay vì đổ lỗi cho sự kém hiểu biết của họ. Đó cũng là lý chính tôi không đăng bài trực tiếp trên facebook mà chọn cách chia sẻ qua website để mọi chuyện nó nhẹ nhàng hơn với nạn nhân, nếu thực sự thằng bé có đọc được những lời mọi người nói, tôi cũng hi vọng mọi người hãy dành cho nó những lời động viên, giúp nó hiểu rằng nó đang bị thao túng dụ dỗ một cách có chủ đích, nó cần phải thoát ra và thực hiện việc giải cứu chính mình ngay...


Trước đây tôi đã từng nghe những lời đồn đại trong xã hội về việc tình cảnh "trai mới lớn mà dính phải mấy bà trung niên trải đời thì sẽ hỏng cả đời". Tôi nghĩ đó chỉ là chuyện tầm phào, phóng đại thông qua sự tưởng tượng của người đời. Tôi đã lầm.

Tôi đang nhận được lời tâm sự từ một đứa trẻ vị thành niên đang bị một người phụ nữ trung niên – chính là dì ruột của nó – biến thành công cụ tình dục một cách có chủ đích và đầy tính toán. Những ngày gần đây, thằng bé kể lại với tôi trong sự hoang mang và bối rối. Giọng nó vừa ngây thơ, vừa có gì đó như đã bị ám ảnh.


Chuyện bắt đầu từ một sự dò hỏi đầy toan tính

Người dì ruột ấy, một phụ nữ đã ngoài 40, sống độc thân và đã ly hôn từ lâu, đã có những quan sát và những câu hỏi khiến một đứa trẻ hoang mang, đánh thức những suy nghĩ vốn dĩ không nên có ở tuổi vị thành niên. Bà ta gặng hỏi, moi chuyện, về chuyện dậy thì, chuyện có bạn gái... nhưng không phải theo kiểu giảng dạy kiến thức của một người dì có trách nhiệm với đứa cháu trai đang lớn của mình, mà là một sự lôi kéo, cuốn vào những câu chuyện về tình dục.

Một buổi tối, bà ta rủ thằng bé đi uống trà sữa và đưa nó vào một công viên vắng người. Ở đó, những gì xảy ra không còn là một sự bột phát, mà là một cuộc "tấn công có kế hoạch". Người dì chủ động vượt qua mọi ranh giới thân thể của một đứa trẻ, thực hiện hành vi tình dục ngay tại ghế đá công viên.

Và giữa những lần ấy, bà ta hỏi những câu kinh khủng, dẫn dắt tâm trí của một đứa trẻ vào những suy nghĩ lệch lạc về tình dục. Bà ta không dừng lại ở một lần. Chỉ trong tối đêm hôm đó, tại ghế đá công viên vắng người, bà ta đã nhiều lần thực hiện hành vi xâm hại trước khi đưa nó về nhà.


Những buổi sáng kinh hoàng

Từ đó, mọi chuyện trở thành một thói quen kinh hoàng.

Sáng nào cũng vậy, cứ 8 giờ, khi mẹ của thằng bé đi làm, người dì ruột đó lại qua nhà. Ngay cả khi thằng bé đang ngủ, bà ta tự vào phòng nó, cởi hết đồ, leo lên giường, và thực hiện các hành vi tình dục với nó. Bà ta dạy nó đủ mọi tư thế, cả những điều mà ngay cả người lớn cũng khó nói ra. Bà ta khen nó giỏi, khen cơ thể của nó, làm nó tưởng rằng mình đang được trân trọng, trong khi thực chất nó chỉ là công cụ để bà ta thỏa mãn cơn khát kéo dài nhiều năm.

"Cô không phải đàn ông nên cô không hiểu được hết cảm giác đó đâu cô ơi. Nó khác hoàn toàn với khi con tự thủ dâm. Con thích nó quá cô ơi, nhưng con biết nó sai." — Lời của đứa trẻ tội nghiệp

Câu nói ấy cho thấy nó đang bị cuốn vào một vòng xoáy khoái cảm, vừa yêu thích, vừa dằn vặt. Đó là bản chất của sự thao túng: kẻ xâm hại biết cách tạo ra những trải nghiệm cực kỳ mạnh mẽ để khiến nạn nhân không thể dứt ra.

Đúng, nó biết nó sai. Nhưng nó đang bị biến thành nô lệ của chính dục vọng của một người lớn. Và vấn đề lớn nhất của câu chuyện này là thằng bé vị thành niên không thể thoát khỏi câu chuyện này vì cảm giác sung sướng mà lần đầu nó được nếm trải trong đời. Sự trong trắng bị vấy bẩn có chủ đích bởi chính cái dì ruột từng ẵm bồng nó lúc nhỏ.

Tôi đã nói với nó rằng: đây không phải là một mối quan hệ tình dục bình thường. Nó là sự lạm dụng có tổ chức, có chủ đích. Nó không phải là một người tình. Nó là một đứa trẻ bị một người phụ nữ 42 tuổi sử dụng như một đồ vật để thỏa mãn nhu cầu đã bị dồn nén quá lâu của bà ta.


Hệ quả không thể lường trước

Bà ta còn không cho thằng bé sử dụng bao cao su. Bà ta yêu cầu nó cứ xuất tinh thẳng vào bà ta, đẩy nó vào nguy cơ mắc các bệnh lây qua đường tình dục. Tôi đã phải gào lên với nó rằng với một người phụ nữ không chính chuyên như vậy, bà ta có thể lang chạ ở ngoài rất nhiều và nếu vậy nó sẽ có nguy cơ bị bệnh xã hội nếu cứ tiếp tục như vậy.

"Nếu không phải là dì con mà là một người khác thì được, là bình thường đúng không cô?" — Câu hỏi của đứa trẻ

Tôi bảo: "Đúng, nó sẽ không vi phạm luân thường đạo lý. Nhưng phải kèm theo khi con đã đủ trên 18 tuổi, con đã đủ trưởng thành và lựa chọn cho cuộc đời mình chứ không phải bị lạm dụng và thao túng như hiện tại."

Nó lại bảo tôi rằng: "Con đã lớn rồi mà, chym con bự hơn nhiều người đàn ông khác, dì con bảo thế." Trời ơi, một sự ngây thơ và thiếu kiến thức đến cực đại.

Nó lại hỏi tôi rằng: "Nếu giờ con làm chuyện đó với một người khác không phải dì con mà làm mỗi ngày được không cô?"

Câu hỏi khiến tim tôi chùng xuống bởi vì dấu hiệu cho thấy thằng bé đã bị ám ảnh về hành vi tình dục quá rồi.


Nỗi bất lực của người ở xa

Tôi bất lực khi thằng bé cũng lại chỉ là một thằng bé chủ động liên hệ với tôi online. Và dù những tâm sự đó tôi cần phải hỗ trợ báo cáo pháp luật, nhưng thực sự tôi đành chấp nhận rằng tôi không thể trực tiếp làm gì giúp đỡ cho nó. Tôi chỉ có thể dạy nó điều mà nhẽ ra những người lớn trong gia đình phải dạy nó chứ không phải tận dụng để lạm dụng nó. Tôi tìm cách nói chuyện, cài cắm để rao giảng các bài học đạo đức với nó.

Tôi hỏi nó:

• Có biết đó là hành vi lạm dụng tình dục trẻ em không?
• Có biết nó đang là công cụ phát tiết tình dục miễn phí của dì ruột nó không?
• Có biết để dễ hình dung mối quan hệ lạm dụng này nếu đổi lại ví dụ như 1 người cậu hơn 40 tuổi và 1 đứa cháu gái 15 tuổi thì người cậu đó đi tù bao nhiêu năm không? – thì người dì của con cũng sẽ bị xử tội y chang như vậy.

Tôi bảo nó phải báo lại với người nhà nó, phải tố giác hành vi của người dì đáng sợ đó. Phải thực hiện ngay và luôn. Nhưng nó chần chừ, nó bảo, chắc con không báo đâu, con sợ lắm. Tôi phải nhắc đi nhắc lại với nó rằng, chính vì điều đó là sai trái, hành vi đó là hành vi phạm tội, nên nó không được tiếp tay cho tội phạm.

Nó lắng nghe tôi nói, im lặng một lúc rồi nói "Dạ, con hiểu rồi cô ơi".

Nó bảo con sẽ suy nghĩ tìm cách để dừng mọi chuyện lại, nhưng thực sự, lòng tôi cứ mãi cuộn lên cái suy nghĩ: liệu có thể không? khi một thằng bé đang hừng hực sức trẻ, tò mò khám phá về tình dục, được dẫn dụ bằng một mụ đàn bà đầy rẫy kinh nghiệm tình trường và đam mê xác thịt.

Và nếu dừng lại được rồi sao? trước đây đã từng có những câu chuyện được kể lại qua phim ảnh, tiểu thuyết, những cậu thiếu niên bị dắt vào đời bởi cô giáo, bởi bạn thân của mẹ... Điểm chung đó đều là những người phụ nữ mưu mô thủ đoạn và nhiều kinh nghiệm, khiến cho đời sống tình dục sau này của những chàng trai là cả một sự ám ảnh, điên cuồng, ảnh hưởng đến việc tìm người yêu, người bạn đời sau này vô cùng... Cuộc đời thằng bé sẽ đầy rẫy những tổn thương về những trải nghiệm đầu đời thật đáng sợ


Tôi viết bài này trong bất lực

Bất lực còn hơn câu chuyện thằng bé bị mẹ lạm dụng mà tôi đã gặp trước đó (nhưng ít nhất thằng bé và mẹ chưa có hành vi tình dục thực sự, chỉ mới dừng ở mức độ dâm ô) vì cũng lại là một lời tâm sự online không đủ thông tin mà tôi không có cách nào giúp đỡ được trực tiếp. Tôi đã mong muốn thằng bé cung cấp thông tin nhưng nó từ chối không cung cấp, nó chỉ gọi cho tôi qua mess, trang cá nhân thì khóa lại, avatar không có hình ảnh, nó chỉ cho tôi biết được sự non nớt của nó thông qua giọng nói và những câu hỏi tình huống...

Tôi biết điều mình cần phải làm nhiều hơn thế, nhưng tôi chưa làm được với việc chỉ lắng nghe mà không có thông tin. Khi viết lại nội dung cuộc nói chuyện, tôi cũng phân vân rất nhiều về mức độ khủng khiếp của nó có thể mang lại cho người đọc, nhưng sau khi cân nhắc, tôi vẫn muốn viết để cảnh tỉnh.


Mới hôm qua đây, khi tôi cố gắng liên lạc hỏi tình hình, thằng bé nói với tôi một câu khiến tôi suýt không thở nổi.

"Cô ơi, con biết con bị ám ảnh rồi. Con không dừng lại được. Có lẽ chỉ khi con tự thiến thì con mới thoát ra được cô ạ."

Lời chat ngây ngô của thằng bé

Tôi không biết nói gì trong khoảnh khắc đó. Tôi chỉ có thể thủ thỉ với nó những điều nhẹ nhàng nhất có thể:

"Con ơi, hãy thở, hãy yêu thương bản thân mình. Cô biết con đang khổ sở. Nhưng con đừng nghĩ đến chuyện đó. Cô cần con hứa với cô một điều: nếu con không dừng lại được, ít nhất con hãy tiếp tục gọi cho cô. Cô sẽ không bỏ rơi con. Và khi con sẵn sàng, cô sẽ giúp con tìm một người có thể giúp con thực sự."

Tôi đã cố gắng thuyết phục nó cung cấp cho tôi một thông tin nhỏ — tên tỉnh, một con đường, một trường học — bất cứ điều gì có thể giúp tôi kết nối với người có thẩm quyền để có thể can thiệp. Nhưng nó từ chối. Nó sợ.

Và tôi cũng hiểu nỗi sợ đó, vì tôi biết một khi thông tin được chuyển về địa phương, chính quyền sẽ vào cuộc, và mọi chuyện có thể vỡ lở theo một cách không ai kiểm soát được. Tôi tôn trọng sự lựa chọn của nó, dù tim tôi quặn lại.


Lời cảnh tỉnh

Câu chuyện này không chỉ là một vụ loạn luân. Nó là một vấn nạn xã hội mà chúng ta ít khi nói đến: những đứa trẻ bị chính người thân trong gia đình coi như "công cụ tình dục" để xoa dịu nỗi cô đơn, sự trống trải của tuổi trung niên. Và sự việc càng trở nên phức tạp khi nạn nhân là nam giới – một thiếu niên đang ở độ tuổi nhạy cảm, dễ bị cuốn theo khoái cảm và khó nhận ra sự thao túng.

📢 GỬI ĐẾN CÁC BẬC PHỤ HUYNH:

Điều tôi muốn nhấn mạnh nhất từ câu chuyện này, và tôi mong các bậc cha mẹ hãy thực sự lưu tâm, đó là: đừng bao giờ nghĩ rằng con trai mình thì an toàn với nạn xâm hại tình dục. Sự chủ quan ấy chính là kẽ hở để kẻ xấu tiếp cận con bạn. Dù là bé trai, con bạn vẫn cần được dạy về ranh giới cơ thể, về những vùng riêng tư mà không ai được phép chạm vào, và về quyền được nói "không" với bất kỳ sự đụng chạm nào khiến con cảm thấy không an toàn, ngay cả khi đó là người thân trong gia đình.

Hãy nhìn vào những dấu hiệu bất thường sau:

Đừng để sự xấu hổ hay ngại ngùng khiến bạn bỏ qua những dấu hiệu bất thường. Hãy tạo cho con một không gian an toàn để con có thể nói ra những điều khó nói nhất. Và trên hết, hãy chủ động giáo dục con về ranh giới, về cơ thể, và về quyền được bảo vệ chính mình.

Và nếu bạn – người đọc – đang rơi vào hoàn cảnh tương tự, dù ở bất kỳ vai trò nào: xin hãy tìm kiếm sự giúp đỡ. Đừng im lặng. Bạn không cô đơn.

📞 Tổng đài Quốc gia Bảo vệ Trẻ em

111

Luôn sẵn sàng lắng nghe và hỗ trợ, mọi lúc, mọi nơi.

Hoặc tìm đến cơ quan chức năng, liên hệ những chuyên gia tâm lý tâm thần có đủ chuyên môn hỗ trợ cho bạn.

Đừng sợ hãi và đừng tiếp tay cho những hành vi xấu. Làm ơn!


Nếu bạn đọc được bài viết này, xin hãy chia sẻ.

Vì chỉ khi những tiếng nói đúng đắn được lên tiếng đủ lớn, những tiếng nói lệch lạc mới bị đẩy lùi.